Thư mục

Trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Liên kết hữu ích

    Đang cập nhật...

    Kho tài liệu miễn phí

    Đang cập nhật...

    Cùng nghề giáo (*) (Truyện 100 chữ)

    Thằng bé mới bảy tuổi ngây thơ hỏi bố: - Sao hôm nay nhà cô Lan đông học sinh vậy bố? - Ngày 20/11 con ạ, các anh chị đến thăm và chúc mừng cô giáo của mình đấy. - Vậy thầy giáo thì có được học trò thăm không hả bố? - Có chứ con vì đây là ngày của thầy, cô luôn mà. - Sao mấy anh, chị không thăm bố? - À, thì tại vì mấy anh, chị gặp bố ở trường rồi. Thằng bé không biết...

    Thầy tôi (Truyện 100 chữ)

    Hồi học lớp hai trường làng, tháng mưa dầm nước ngập, đi đường ướt lạnh, khi đến lớp, thầy khoác áo cho tôi. Lớn lên thành cô giáo dạy vùng nông thôn xa xôi hẻo lánh, nếm đủ ấm lạnh tình người nhưng không hơi ấm nào bằng hơi ấm tình thầy. Về thăm, thầy vẫn đơn độc bên mái lá nghèo đối ầm bên mấy ông bạn già hưu. Mấy năm sau, vườn thầy mọc lên ngôi mộ cô quạnh, lẻ loi. Tháng mưa dầm nước ngập, đêm lạnh:...

    Tôn sư trọng đạo (Truyện 100 chữ)

    Ông nội tôi là cụ đồ nho, quanh năm quần ta, guốc mộc. Tết nào học trò cũng đến. Ông mất, họ khóc suốt đêm. Bố tôi là thầy giáo thời trước giải phóng; sau này, về làm ruộng, chân lấm tay bùn. Vài học trò cũ có dịp gặp, cúi đầu: Con chào thầy, lễ phép. Tôi là giáo viên thời bao cấp, dép Lào, áo lính; một buổi lên lớp, một buổi bán kem cây. Học trò vẫn chào thầy kính cẩn. Gẫm lại ba đời thầy, tôi...

    Nét chữ ngày xưa... (Truyện 100 chữ)

    Năm tôi lên 6, ngoại cầm tay tôi tô những nét chữ đầu tiên, từ cỡ chữ 1 li đến 4 li, các kiểu chữ hoa... Từ cái bút chì Gilbert luôn được gọt nhọn, ruột chì vừa đen vừa mềm đến cái bút mực ngòi lá lúa, ngòi rộng nét thanh nét đậm được cắm chặt nơi đầu quản bút bằng giấy do chính tay ngoại xe rất chặt. Hơi thở của ngoại nhè nhẹ bên tai mỗi lần tôi tập viết. Nhớ một lần đi học về, thấy...

    Học (Truyện ngắn 100 chữ)

    Năm hai mươi, tôi theo đàn anh lớn hơn mình năm hoặc mười tuổi, để học hỏi sự thông minh, hiểu biết... Năm bốn mươi, tôi cũng theo đàn anh lớn hơn mình năm hoặc mười tuổi, để học hỏi kinh nghiệm, từng trải... Năm sáu mươi, tôi quay ngược lại theo tuổi trẻ hai mươi, để học hỏi sự nhanh nhẹn, tháo vát... Học lại từ đầu. (Lê Đức Quang) +++++++ Nguồn (10/11/2009): ...

    Ngoài giờ (Truyện 100 chữ)

    Chị bước vào quán, kín đáo nhìn quanh như tìm người quen... Rồi chị lấy xấp vé số giấu trong giỏ ra, nhẫn nại rao khắp bàn... Chị nhỏ nhẹ mời, lặng lẽ rút khi khách lảng đi. Tôi gục mặt trên bàn bia... muốn mua nhiều vé số mà không ngẩng bên được...! Chị là bạn vợ tôi, trước dạy cùng trường... (Đức Nam) +++++++ Nguồn (10/11/2009): * * ...

    Lời hứa (Truyện 100 chữ)

    Tôi làm nghề dạy học. Dường như lúc nào tôi cũng bảo học trò của mình: Các em không được nói dối. Lúc nào cũng phải trung thực. Cô không thích ai thất hứa... . Một hôm cậu học trò nhỏ nhất đứng dậy hỏi: - Cô đã bao giờ thất hứa chưa? Tự nhiên nước mắt tôi chảy đầy hai má. Ngày xưa tôi từng hứa với mẹ Học xong con sẽ về quê... Vậy mà cuộc sống phố thị đã cuốn hút tôi ở lại. Lời hứa năm...

    Chuyện cũ (Truyện 100 chữ)

    Tặng những ai còn trên bục giảng Ngày 20. l l, tôi gặp tại một học trò cũ, em kể: Hồi học với cô, mẹ em bị bệnh nan y, em phải lo cho sáu em nhỏ, đêm đi học, ngày đi làm, chiều nào cũng chạy đến trường, có nhiều hôm phải mặc áo lót còn ướt, lạnh mà vẫn mong gió nhiều, muộn mà vẫn muốn đường dài, để đến lớp áo kịp khô... Nhớ những lúc bị tôi nêu tên trước lớp vì quá lười, em chỉ...

    Thời gian (Truyện 100 chữ)

    Tôi viết về người thầy cũ, dạy tôi cách đây ba mươi hai năm. Bài đăng. Con đường mười cây số, từ miệt huyện, tôi đạp xe cọc cạch về thành phố tặng thầy tờ báo. Thầy đọc đi đọc lại mấy lần: ''Bất ngờ quá, anh ạ!''. Phút chia tay, bất ngờ hơn: ngày xưa, tay tôi run như lạnh khi thầy đưa viên phấn lên bảng, bây giờ, tuổi tác làm bàn tay thầy run rẩy trong hai bàn tay tôi, nhưng điềm tĩnh, ấm áp. (Tác giả:...

    Cần thiết (Truyện 100 chữ)

    Ngày cô theo gia đình định cư ở nước ngoài, Thầy buồn nhiều vì cảm thấy trống vắng, cô đơn. Nhiều năm trôi qua, Thầy vẫn ngày hai buổi ăn cơm tiệm, một mình một bóng đi về. Đã bao lần cô gợi ý đón Thầy sang, nhưng Thầy nhất quyết từ chối. Cuộc đời Thầy gắn bó với trường lớp đã bao năm, làm sao nỡ dứt bỏ. Một lần gọi điện thoại về thăm, cô dè dặt hỏi : "Anh có cần gì cứ nói, em sẽ gởi...

    Giọt nắng

    2300111 Năm học lớp tám, một lần cảm hứng bất chợt ùa đến, tôi vội cầm bút viết một mạch một bài thơ, mà sau này, tôi có đặt tiêu đề là “Ta đang ở đâu?” Chỉ là một ý tưởng xẹt ngang, tự dưng nở bừng ra trong đầu, cầm bút viết vậy thôi. Những câu thơ thể hiện trăn trở sự nhận thức về bản thân mình: Ta là ai? Giữa vòng xoáy thời gian. Ta - mơ hồ hay cụ thể? Và bây giờ, mười sáu tuổi, nữ...

    Dòng xoáy thời gian

    1473020 Truyện ngắn của La Thị Ánh Hường Chị viết trong thư, giọng văn nhẹ nhàng nhưng có phần khẩn thiết: “Mẹ chiều nào cũng ra đường ngóng trông em. Em làm gì thì làm cũng tranh thủ về thăm mẹ nhé”. Khi ấy tôi đang làm gì nhỉ? Có thể là dự một buổi họp quan trọng hay kiểm tra xếp tài liệu mà cô thư ký trẻ xinh đẹp vừa mới đưa, cũng có khi ngồi trong quán café cùng với Hạ, gióng tai nghe một ca khúc...

    Câu chuyện đóng đinh

    1516814 (Nếu bạn đã đọc câu chuyện này thì vẫn có thể tìm thấy điều khác ở đây). Ngày xưa có một cậu bé hay cáu gắt bực bội. Người cha đưa cho cậu một túi đinh và bảo cậu cứ mỗi lần nóng giận hoặc muốn cãi nhau với ai, hãy đóng một cái đinh vào cột nhà. Ngày đầu tiên, cậu đóng 28 cái đinh. Các tuần sau, cậu dần học cách tự kềm chế nên số đinh đóng vào cột giảm dần. Ngày qua ngày, cậu...

    Chiếc lá cuối cùng.

    1504855 Mỗi sớm mai thức dậy nàng nhờ người bạn thân duy nhất vén rèm để nhìn bức tường đối diện cửa sổ, bức tường cũ nát có một dây leo già cỗi chỉ còn mươi chiếc lá, và mỗi đêm, gió đông lạnh lẽo làm rơi rụng một, hai chiếc. “Chín”, “tám”, “bảy”…, nàng đếm và thầm nghĩ: “Khi chiếc lá cuối cùng rụng mình cũng sẽ ra đi.” Sống dưới căn gác nàng trọ có một họa sĩ già, cả đời vẽ thuê và làm quảng cáo không đủ...

    Tin nhắn một chiều.

    1714438 Bà mệt mỏi và đau đớn ngồi cạnh quan tài ông. Hai người lấy nhau do tình thương và sống với nhau vì nghĩa. Họ tôn trọng và có trách nhiệm với nhau. Thế là đủ cho sự yên ấm và các con thấy hạnh phúc. Nhưng quá thiếu cho những khi trời về chiều rơi vài hạt mưa, không gian u ám và hơi lạnh, để họ cảm thấy cái giây phút được thổ lộ tâm tình với ai đó cần phải được tính đến trong bấy...

    Thơ tặng.

    1507082 Thế là anh đã phải xa em Hạ đến rồi, và mùa Xuân phía trước! Anh ra đi với bao điều mơ ước Tình chúng mình xin hẹn đến ngày sau. Anh xa rồi trời đất cũng sang Thu Em không còn bé đừng khóc nhè như thế Anh ra đi để biến điều không thể Ước mơ em thành hiện thực chúng mình. "Ngày sau" kia bầu trời sẽ rất xanh Ta bên nhau vẫn thấy còn nhớ quá - Em hãy tin như tin vào phép lạ Anh...

    Vẫn hẹn.

    1542859 Rồi một ngày, điều đó sẽ qua đi Nỗi nhớ về em không dày vò anh nữa Anh sẽ trở lại như ngày xưa... Như đám mây trôi ngoài cửa Hóa cơn mưa về với cội nguồn. Nhưng... Anh sẽ ít bông đùa và ít nói hơn Bớt lãng đãng và bớt phần thơ thẩn Thôi hát bài tình ca ngớ ngẩn Quên ôm đàn dạo nốt ban trưa Và sẽ không đứng ngắm trời mưa Tìm chổ dấu những trang thơ đẫm ướt......

    Tùng - Nguyễn Trãi.

    1548510 Ba bài thơ Tùng trong Quốc âm thi tập viết theo lối thủ vỹ liên hoàn cách (lấy ý trong câu cuối bài trước làm ý câu đầu bài kế). I 秋旦夛儍拯邏怰 蔑命辣課倈冬 林泉埃浪緥乄客 才棟梁高乙奇用 Thu đến cây nào chẳng lạ lùng, Một mình lạt thuở ba đông. Lâm tuyền ai rặng già làm khách, Tài đống lương cao ắt cả dùng. II 棟梁才固亖朋眉 茹奇隊番瀬跬台 檜钖駢移拯動 雪霜体乑鄧饒挧 Đống lương tài có mấy bằng mày, Nhà cả đòi phen chống khoẻ thay. Cội rễ bền dời...